Hai chị em ở với ông bà ngoại từ bé đến cấp 3 vì trường của mẹ ở gần nhà ngoại hơn.
Bà ngoại vẫn hay đi chợ, mẹ bận đi dạy nên dành nhiều thời gian chơi với ông ngoại nhất.
Hồi cấp 1 có môn thủ công, cô giáo bắt làm cái thang tí hon để nộp, ông cắt cái thanh cửa gỗ cũ tròn tròn màu xanh lá cây ra làm cho mình. Hồi đấy mình thấy cái thang của mình nó đặc biệt mà đẹp thế. Rồi cả cái chổi ông cũng làm cho để nộp. Chắc ông còn làm cả tỉ thứ khác nữa cho môn thủ công của mình.
Mẹ mình mua báo thiếu niên cho 2 chị em, ông còn ngồi cặm cụi đóng thành tập của từng năm một để sắp cho dễ. Sau đấy ông cho vào chum để cho nó khỏi mối mọt. Nói đến chum, ông có cả một gian phòng để đồ với bao nhiêu chum vại với các loại đồ. Ông giữ đồ qua bao năm ở trong các chum, nhiều khi kĩ quá mà cần tìm đồ nhanh không được, mẹ với ông lại cáu với nhau. Nghĩ lại vẫn thấy buồn cười.
Mình bé nhất nên thỉnh thoảng đi họp ở thị xã ông lại dẫn mình đi theo. Đi ôtô khách từ Diêm Điền lên thị xã chắc tầm 1 tiếng, ông lúc nào cũng chỉ cho đây là cống Trà Linh 1, cống Trà Linh 2, cây vẹt này. Chỗ đấy là gần đê, hồi đấy làm mình cứ tưởng tượng là ở bên bờ bên kia đê sẽ là khoảng rộng mênh mông.
Đêm hè trời nóng, ông dải chiếu mắc màn ra hiên nằm ngủ, mình cũng chui ra ngủ cùng. Mình nhớ hồi đấy thấy háo hức như 1 cuộc phiêu lưu. Mà nếu không ngủ ở ngoài, ông có 1 cái phản rộng bằng 2 miếng gỗ ghép lại, không biết có phải gỗ lim không, nhưng mà phẳng và mát rượi, mình cũng thích ra ngủ ké. Ah, hồi bé tí vẫn nhớ là ngủ lăn trái lăn phải xong suýt rơi xuống đất, may mà có cái màn giữ lại, làm cả nhà thót tim. Cái phản đấy cũng là chỗ chơi na yêu thích của mình.
Ông có tình thương vô bờ bến với động vật, và nó cũng truyền cho cả hai chị em. Hồi bé nhà nuôi bao nhiêu mèo. Mẹ và bà không thích mèo, chỉ có 3 ông cháu cặm cuị chăm các em ý. Không biết bao nhiêu lần mèo bị ăn bả chuột, cả mấy ông cháu pha nước đường glucose rồi cho các em ý uống. Có 1 lần 1 em mèo không qua khỏi mà 3 ông cháu khóc thút thít. Không biết đấy có phải là lần đầu tiên mình nhìn thấy ông khóc không. Đợt trc ông ốm hơn, mình gọi Viber về nói chuyện, cho ông nhìn thấy em mèo của mình, ông vẫn gọi meo meo, mèo có ăn khoẻ không.
Bây giờ nghĩ lại, ông chả dạy bằng lời nói là cháu phải thế này thế kia bao giờ, nhưng mà những việc ông làm dạy mình tình yêu với thiên nhiên và động vật xung quanh, và nhân hậu. Mình nghĩ là mình có cả tuổi thơ hạnh phúc.
"Về quê" lúc nào cũng gắn với về chơi với ông bà ngoại và thăm nhà cũ. Giờ nghĩ đến 2 từ này không hề trọn vẹn chút nào nữa. Nghĩ mà thấy ứa nước mắt.

Comments
Post a Comment